Sáng dậy, mình thấy nặng đầu, nhẹ chân 😂
Cơn đau đầu âm ỉ thôi, chưa nhức nhối dữ dội. Nhưng tâm trí thì như bị ai rút dây điện. Công việc dang dở, cảnh báo đầu tư, đủ thứ đang chờ. Và mình làm một việc rất khác mọi ngày: vứt hết 😅
Mình chỉ nằm.
Không quan sát được cơn đau rồi vẫn làm việc tiếp như mọi lần. Lần này đau đầu là đau luôn cả hệ thống. Tâm trí tê liệt, người vật vã, chống chịu cũng không nổi.
Thế là chấp nhận không làm gì.
Buông xuôi hết mấy cố gắng gượng dậy, cố xử lý, cố tỏ ra mình vẫn ổn.🪶🪶🪶
Chiều muộn, cơn nhức đầu dịu lại.
Mình xuống nhà, nhẹ nhàng nấu ăn, ăn uống thêm một chút. Gặp con gái, rồi đùa với con chuyện bố thích không có tóc để không ai bắt nạt được bố :D
Tự nhiên thấy mọi việc đang quay lại. Chậm rãi. Theo nhịp của nó 😇😇😇
Cũng buồn cười thật. Có những lúc cố thì không được, buông ra lại thuận lợi. Cơ thể như tự sập cầu dao, bắt mình nghỉ ngoài ý muốn. Nhưng hóa ra, có khi nó biết mình cần gì hơn cái đầu.
Một cú reset nhẹ cho năng lượng, tinh thần và thể chất :D
Ngoài kia, cơn mưa giông ầm ầm.
Trong lòng vang lên nốt nhạc xưa cũ 🍀🍀🍀
“Listen to the rhythm of the falling rain,
telling what a fool I've been...”

