(Viết trong một chiều muộn,
khi nắng ngoài hiên đã nhạt và lòng ngập tràn một sự thông suốt dễ chịu)
Mình từng nghĩ mình là một người
hướng nội thuần túy, suốt rất nhiều năm ròng rã.
Bởi vì mình thường hay thui thủi
một mình, vòng tròn bạn bè chỉ đếm trên đầu ngón tay, và cực kỳ ngại những nơi
đông người.
Thế rồi, năm năm trước, khi bắt
đầu chập chững bước chân vào thế giới coaching, mình đã ngã ngửa khi nhận kết
quả từ một bài test tính cách. Kết quả chỉ ra mình có xu hướng hướng ngoại
nhiều hơn hướng nội.
Ngỡ ngàng, ngơ ngác.
Như thể thế giới này vừa đảo lộn một cú ngoạn mục vậy 😂. Không thể tin
nổi!
Hóa ra, bấy lâu nay mình đã hiểu
lầm chính mình. Mình có xu hướng lấy năng lượng từ thế giới bên ngoài, từ thiên
nhiên hoa trái cây cỏ, từ những vùng đất mới, núi non sông biển. Và mình cũng lấy
năng lượng từ con người nữa, chỉ là không phải với tất cả mọi người 🌿.
🌺 Dễ hờn dễ tủi
Hồi nhỏ, mình là một đứa trẻ cực
kỳ dễ tủi thân và tự ái.
Có những đêm ba mươi Tết, khi
mọi người đang rộn ràng chuẩn bị đón năm mới, thì mình lại trốn trên gác xép
khóc rấm rứt một mình mà chẳng rõ nguyên do. Hay có những lần mình dỗi dằn bỏ
cả bữa cơm, chỉ vì cô em gái nhỏ lỡ lời khen đĩa cơm rang mình tự tay làm hơi
mặn một chút. Cũng có khi, mình ôm chầm lấy cậu bạn hàng xóm mà khóc sướt mướt
chỉ vì một bộ phim Hồng Kông vừa xem vô tình chạm đúng vào trận cãi cọ ban
chiều.
Nỗi nhạy cảm ấy lớn dần lên,
mang theo cả những vết thương âm ỉ thời đi học.
Mình nhớ mãi một kỷ niệm buồn
năm cuối cấp ba. Trong một chuyến đi chơi chung, một người bạn cùng lớp đã
buông một câu đùa đại ý rằng mình không đủ đẳng cấp để chơi cùng họ.
Một câu nói tưởng như vô tình,
nhưng đã găm sâu vào lòng mình suốt nhiều năm sau đó.
Nó khiến mình tổn thương đến mức
tự tay cắt đứt liên lạc với cả lớp cấp ba sau khi ra trường. Mình bắt đầu dựng
lên những bức tường phòng thủ vững chắc, luôn dè chừng và cảnh giác trước mọi
lời nói hay biểu hiện mà mình tự suy diễn là sự khinh thường từ người khác.
Mình chỉ dám khép mình chơi trong một nhóm rất hẹp. Khi đi làm, mình vẫn giao
tiếp bình thường để giải quyết công việc, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ có
hứng thú chủ động bắt chuyện với một người lạ.
🎭 "Hit me" hay vung kiếm?
Khi đi làm, nhất là trong những
năm tháng lăn lộn ở ngân hàng, mình đã tự tạo ra những bộ mặt hết sức trái
ngược để sinh tồn.
Sau này nhìn lại, mình mới bật
cười đặt tên cho chúng là phiên bản "Ghê gớm" và "Người lãnh đạo
vui vẻ".
Đến tận bây giờ, mỗi lần ngồi cà
phê với mấy người bạn đồng nghiệp thân thiết, bọn mình vẫn phì cười nhắc lại
chuyện ngày xưa đi họp. Lúc đó, tâm thế của mình một là vung kiếm sẵn sàng chiến
đấu, hai là đội mũ bảo hiểm rồi gào lên "hit me" thách thức 😂.
Nhưng ở một thái cực khác, mình
vẫn luôn tự hào vì đi đến đâu cũng có thể tạo được bầu không khí rộn ràng, vui
tươi cho đội nhóm của mình, đúng nghĩa "mỗi ngày đi làm là một ngày
vui".
Hai phiên bản ấy cứ luân phiên
xuất hiện, vừa bảo vệ mình, vừa khiến mình mệt mỏi trong những xung đột nội tâm
không lời giải đáp.
🧘 Tấm gương có bụi
Mọi thứ chỉ thực sự vỡ òa khi
cơn khủng hoảng sự nghiệp xảy ra, và cái duyên đưa lối mình tìm đến với
coaching.
Như một chiếc gương soi ngược
vào lòng, mình nhận ra những mâu thuẫn, đổ vỡ hay rào cản trong giao tiếp với
người khác thực chất đều bắt nguồn từ chính bên trong mình.
Mình có những nỗi đau, những vết
thương quá khứ chưa từng được chữa lành. Đó là những tổn thương từ bên ngoài
dội vào, và cả những tổn thương do chính mình tự vơ lấy, tự suy diễn rồi ôm khư
khư vào lòng suốt chừng ấy năm.
Mình bắt đầu hiểu ra một sự thật
giản đơn: mối quan hệ của mình với thế giới xung quanh chính là tấm gương phản
chiếu mối quan hệ của mình với chính bản thân.
Khi hiểu được điều đó, mình lý
giải được vì sao mình thích chơi, thích nói chuyện, thích kết nối với người này
nhưng lại dễ phản ứng, tránh né người khác. Và mình cũng hiểu rõ hơn tại sao có
những lúc, mình chỉ muốn thu mình lại một góc để được ở một mình.
Thông qua những buổi thực hành
lắng nghe sâu cùng đồng đội, mình được trải nghiệm một sự kết nối vô cùng sâu
sắc giữa con người với con người.
Đó là khi mình được lắng nghe
trọn vẹn, được đồng cảm và được đón nhận bằng tình yêu thương thuần khiết mà
không cần đến bất cứ lời nói hay cử chỉ hoa mỹ nào.
Nhưng trải nghiệm kết nối xúc
động nhất, có lẽ chính là sự kết nối giữa mình với chính mình.
Đó là khoảnh khắc mình học cách
gọi tên, cảm nhận và trò chuyện với từng phiên bản ẩn sâu bên trong. Khi mình
học được cách lắng nghe, trân trọng mọi mảnh vỡ và quay về yêu thương chính
mình một cách vô điều kiện.
🍀 Phía sau một nụ cười
Khi những nút thắt bên trong dần
được tháo gỡ, mình thấy lòng mình nhẹ nhõm mở ra. Việc kết nối với mọi người
xung quanh đã bớt đi nhiều thử thách đầy cảnh giác nữa.
Mình học cách nhìn đời, nhìn người
bằng con mắt trong trẻo và bao dung hơn 💫.
Gần đây, khi đều đặn thực hành
thiền Tâm Từ mỗi ngày, mình chợt nhận ra mình cười nhiều hơn trước rất nhiều.
Những lúc đi bộ thong dung, dạo
chơi trong công viên, hay đứng kiên nhẫn chờ xe buýt.
Mình khẽ mỉm cười nhẹ nhàng,
hiền từ với những người xa lạ lướt qua trên đường. Mình cười với nhành hoa cỏ,
với chú chim nhỏ chuyền cành, với những sinh linh bé nhỏ xung quanh. Mình mỉm
cười đón nhận cả nắng mưa, mây gió của đất trời.
Chính trong những khoảnh khắc
giản dị ấy, mình thấy cuộc đời này thực sự đẹp đẽ và đáng sống biết bao.
Và mình tin, đó là lúc mình chạm
tới sự kết nối chân thật nhất với vạn vật xung quanh.
Hành trình dài cả cuộc đời còn
đó, sẽ còn những lúc tủi thân, tự ái, mất kết nối quay lại. Và mình sẽ chào đón
các bạn ý với một nụ cười.
Mình khẽ nhắm mắt lại, hít một
hơi thật sâu, và thì thầm cầu nguyện:
"Nguyện cho tất cả được an lành" 🧘.


0 Comments:
Đăng nhận xét