Đã hơn hai tháng kể từ ngày mình rời NEXT Holdings, khép lại một hành trình đáng nhớ. 🍀
Quyết định dừng lại không hề dễ dàng, không phải vì tiếc một vị trí, mà vì mình đã thực sự trải nghiệm đến tận cùng cảm giác mất kết nối. Có những điều, dù đã nhìn rất kỹ, đã đối thoại rất nhiều, đã cố gắng hàn gắn vẫn không thể trở về như trước.
Có chút băn khoăn.
Có chút day dứt về quá khứ.
Có chút chống chếnh khi nhìn về tương lai.
🪶🪶🪶Mình đã từng BREAK?
Rồi mình chợt nhận ra một điều khá buồn cười. Suốt hai mươi bốn năm kể từ ngày ra trường, mình chưa từng có một cú BREAK đúng nghĩa. 😂
Luôn là CONTINUE.
Từ công việc này sang công việc khác.
Từ doanh nghiệp này sang doanh nghiệp khác.
Từ làm thuê… đến làm chủ… rồi lại quay về làm thuê.
Lúc nào cũng có một hành trình mới nối tiếp hành trình cũ. Ngày ấy mình nghĩ đó là một điều rất bình thường. Chỉ đến khi dừng lại, mình mới thấy: Hóa ra sự tiếp nối ấy đem lại cho mình cảm giác an toàn: về tài chính, vì luôn có việc để làm, vì đầu óc và chân tay luôn bận rộn.
Có lẽ cũng vì vậy, mình chưa từng thực sự đối diện với sự mơ hồ. Một khoảng thời gian, không kế hoạch, không mục tiêu, không deal, không deadline.
Chỉ có mình
và một tương lai còn bỏ ngỏ.
Thú thật…
đôi lúc mình vẫn thấy sợ.
Không còn là nỗi sợ tài chính như nhiều năm trước.
Mà là nỗi sợ của sự bất định.
🤩 Rồi khi nhìn kỹ hơn, mình lại nhớ đến một cú BREAK rất kỳ quái từ nhiều năm trước. Hồi còn làm ở VIB, mình xin nghỉ phép một tuần. Không phải để đi du lịch, không phải để nghỉ ngơi mà chỉ để ở nhà say sưa nghịch công nghệ in 3D 😀
Lúc ấy mình không gọi đó là BREAK. Giờ nghĩ lại, có lẽ trong mình luôn có một phần rất thích những khoảng dừng như thế.
💫💫💫 Ngứa chân
Hai tháng vừa rồi, mỗi lần gặp bạn bè thân thiết, câu hỏi quen thuộc nhất vẫn là: "Dạo này sao rồi?" Điều làm mình ngạc nhiên là mình vẫn thấy ổn: không xoắn, không vội, không sốt ruột. 😇
Nhưng nếu nghĩ BREAK là khoảng thời gian thư giãn vô tư, thì hoàn toàn không phải. Tháng đầu tiên là những ngày mình đối diện với rất nhiều điều tưởng như đã đặt xuống. Có lúc, những câu chuyện cũ bất ngờ quay lại, những tiếc nuối, những phán xét dành cho chính mình.
Có những ngày, mình chỉ muốn lười biếng, muốn xả hơi, muốn buông hết mọi kỷ luật. Rồi cũng có những buổi sáng, chỉ muốn lao ngay vào một dự án mới. Muốn cam kết với điều gì đó lớn hơn bản thân. Muốn lại được hòa vào một tập thể. Muốn khoác lên mình một sứ mệnh.
Ngứa chân.
Ngứa tay.
Ngứa cả tâm trí.
Lúc đó mình mới nhận ra: Hóa ra mình cũng nghiện cảm giác được bận rộn 😂
🍀🍀🍀 Thả lỏng
Có một bài tập trong phương pháp thiền TWIM mà mình rất thích. Đó là thả lỏng, để mọi thứ được xảy ra, chỉ quan sát và tách rời. Mình quyết định thực hành điều đó trong suốt khoảng BREAK này.
Mình đặt cho mình một mục tiêu rất kỳ lạ: Không có mục tiêu gì cả. Không đi tìm công việc mới.
Không săn dự án.
Không tìm cơ hội đầu tư.
Không cố gắng tạo ra điều gì.
Chỉ dành toàn bộ thời gian … cho chính mình.
Điều đó không có nghĩa là buông thả. Ngược lại, mình tạo cho mình một nhịp sống đều đặn. Mỗi sáng thiền, chiều thêm một thời thiền nữa. Đến giờ làm việc, vẫn ngồi vào bàn như những ngày còn ở công sở. Đọc, viết, nghiên cứu, học. Đúng giờ thì nghỉ. Cuối tuần đi chơi cùng gia đình. Đi bộ ba lần mỗi ngày. Tập Tai Chi, Plank.
Nghe qua...
có vẻ giống giam lỏng. 😂
Nhưng kỳ lạ là,
mình lại thấy rất tự do.
Khoảng thời gian ấy cũng khơi lại trong mình một niềm say mê đã ngủ quên từ rất lâu. Đó là AI: từ Vibe Coding... đến Agentic Engineering. Điều hấp dẫn mình không phải làm ra một sản phẩm thật nhanh, mà là học cách cộng tác với AI. Có những lúc mình bật cười vì thấy AI Agents cũng rất... giống con người: cũng hấp tấp, cũng tham làm, cũng suy diễn, cũng cần được nhắc quay về đúng việc của mình. 😂
Rồi nhiều lúc...
chính mình cũng chẳng khác mấy.
Ham quá.
Cuốn quá.
Đầu óc chạy hết công suất.
Đến khi nhận ra, mình lại quay về với hơi thở, đi bộ, nấu ăn, chơi với các con, đi một chuyến thật dài cùng gia đình. Quan sát thật nhiều những gì đang diễn ra bên trong mình.
🌷🌷🌷 Điều mình không ngờ tới
Ban đầu mình cứ nghĩ điều quý nhất của khoảng BREAK này sẽ là thời gian nghỉ ngơi. Nhưng rồi, không phải.
Điều quý nhất lại là sự kết nối.
Kết nối với chính mình, khi không còn những mục tiêu bên ngoài kéo mình đi, khi không còn những vai trò cần phải hoàn thành. Khi mình cho phép mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc được xuất hiện một cách chân thành. Mình bắt đầu cảm nhận rõ hơn một sự tĩnh lặng bên trong. Cảm xúc vẫn đến. Lo lắng vẫn đến. Hào hứng cũng đến. Rồi tất cả … lại đi.
Chúng là trải nghiệm của mình. Nhưng không còn là con người mình.
Và chính lúc đó, mình nhận ra một điều. Càng thả lỏng, mình lại càng thấy rõ hướng mình muốn bước tiếp. Không phải vì đã có một bản kế hoạch hoàn hảo. Mà vì bên trong mình đã bớt ồn ào hơn. Đủ để nghe thấy tiếng nói rất nhỏ của trực giác.
🐦🔥🐦🔥🐦🔥 Và rồi...
Bây giờ, mình vẫn đang BREAK.
Và cũng đang chuẩn bị bước vào một hành trình mới.
Một dự án khiến mình thực sự có kết nối. Không phải vì nó lớn, không phải vì nó hứa hẹn mà vì mình thấy mình ở trong đó.
Có lẽ, sau nhiều năm luôn cố gắng bước tiếp, mình mới hiểu rằng...
đôi khi điều cuộc sống cần,
không phải là cố gắng thêm.
Mà là đủ can đảm để dừng lại.
Dừng lại... đủ lâu... để gặp lại chính mình.
🍀🍀🍀 Còn bạn thì sao?
Bạn đã bao giờ cho phép mình có một khoảng BREAK thực sự chưa?
P/S: Thẻ bài mình rút được khi viết bài này


0 Comments:
Đăng nhận xét